Mình xem hoạt hình khá nhiều, cả Trung lẫn Nhật. Có những lúc ngồi xem Na Tra 2 xong lại nhảy sang Land of the Lustrous hoặc mấy bộ 3D Nhật khác, rồi tự hỏi: “Sao hai bên làm 3D mà cảm giác lại khác nhau đến thế?”

Không phải bên nào hơn bên nào. Chỉ là họ đi hai con đường khác nhau, và mình thích cả hai theo những cách riêng.

Trung Quốc: Muốn “to” và “đã”

Đồ họa yanhh3d Trung Quốc những năm gần đây, đặc biệt từ Đại Thánh Trở Về trở đi, luôn mang cảm giác muốn chinh phục người xem ngay từ ánh mắt đầu tiên. Cảnh chiến đấu lớn, hiệu ứng nước lửa bùng nổ, camera chuyển động mạnh, nhân vật có cơ thể chắc chắn, chi tiết trang phục và vũ khí được chăm chút đến từng đường chỉ.

Khi xem Na Tra hay Na Tra 2, mình thường cảm thấy như đang ngồi trong rạp xem một bom tấn hành động. Mọi thứ được đẩy lên mức “mãn nhãn” tối đa. Tóc bay, vải bay, sóng nước, ánh sáng… tất cả đều được tính toán để tạo cảm giác hoành tráng. Họ đầu tư rất mạnh vào quy mô. Hàng nghìn người làm việc, hàng trăm công ty cùng tham gia cho một bộ phim. Kết quả là hình ảnh nhìn “đắt” và hiện đại.

xr:d:DAF-7SSuLDI:13,j:1809742187714883174,t:24030814

Điểm mình thích ở đây là sự tự tin. Họ không ngại làm lớn, không ngại dùng thần thoại làm nền rồi đổ kỹ xảo hiện đại vào. Nhân vật cũng thường có khuôn mặt rõ nét, biểu cảm mạnh, dễ đọc cảm xúc.

Nhược điểm? Đôi khi mình thấy hơi “cứng” ở một số chuyển động nhỏ, hoặc một số cảnh bị lạm dụng hiệu ứng quá mức khiến mắt hơi mệt. Nhưng nhìn chung, xu hướng là ngày càng mượt và tinh tế hơn.

Nhật Bản: Muốn “khác” và “có hồn”

Anime 3D Nhật Bản thì lại mang một khí chất khác hẳn. Họ không chạy đua về độ “to” bằng mọi giá. Thay vào đó, họ thường chọn phong cách stylized rõ rệt, thậm chí hơi kỳ lạ một cách có chủ đích.

Lấy Land of the Lustrous (Houseki no Kuni) làm ví dụ. Nhân vật được làm bằng chất liệu đá quý, chuyển động vừa cứng vừa mềm theo cách rất riêng. Ánh sáng phản chiếu trên bề mặt cơ thể tạo cảm giác vừa đẹp vừa hơi lạnh lẽo. Mình xem xong cảm giác như đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật hơn là một bộ phim giải trí thông thường.

Hoặc Beastars. Cơ thể động vật được thiết kế rất có cá tính, chuyển động mang tính biểu cảm cao. Không cần phải có cảnh nổ tung trời, chỉ cần một cái liếc mắt hay cách nhân vật đứng cũng đủ truyền tải cảm xúc.

Nhật Bản làm 3D thường kết hợp với tư duy 2D rất nhiều. Họ giữ được nét “anime” quen thuộc: đôi mắt lớn, biểu cảm phóng đại, nhịp kể chuyện chậm rãi và tập trung vào nội tâm. Đồ họa đôi khi không “thật” bằng Trung Quốc, nhưng lại có chiều sâu cảm xúc và phong cách rất riêng.

Điểm mình thích nhất là sự dám thử nghiệm. Họ không ngại làm nhân vật trông hơi “lạ”, không ngại dùng góc máy lạ, ánh sáng lạ. Có những bộ nhìn lần đầu hơi khó chịu, nhưng càng xem càng thấy cuốn.

Hai cách tiếp cận khác nhau

Nếu phải tóm lại theo cảm nhận cá nhân:

  • Trung Quốc đang mạnh về quy mô, kỹ xảo hành động, và cảm giác “đắt tiền”. Họ muốn khán giả ngồi xem và phải thốt lên “đẹp quá, đã quá”.
  • Nhật Bản mạnh về phong cách, cảm xúc, và sự khác biệt. Họ muốn khán giả ngồi xem rồi nghĩ ngợi, cảm nhận, thậm chí hơi bối rối một chút.

Mình hay ví von như thế này: Xem 3D Trung Quốc giống như đi xem một màn trình diễn pháo hoa lớn – choáng ngợp, sảng khoái. Xem 3D Nhật Bản giống như bước vào một triển lãm nghệ thuật – có thể không ngay lập tức “đã”, nhưng để lại dư vị lâu hơn.

Tất nhiên đây chỉ là cảm nhận chung. Cũng có những bộ Trung Quốc làm rất tinh tế về cảm xúc, và cũng có bộ Nhật Bản làm hành động rất đã. Nhưng xu hướng lớn thì vẫn thấy rõ sự khác biệt đó.

Mình chọn gì tùy tâm trạng

Có những hôm mình muốn “xả stress”, bật Na Tra 2 lên, xem cảnh chiến đấu đến đã đời. Có những hôm lại muốn ngồi im, xem Land of the Lustrous và để bản thân chìm vào không khí lạ lẫm ấy.

Cả hai nền đều đang phát triển rất mạnh theo hướng của riêng mình. Trung Quốc đang chứng minh họ có thể làm được những bộ phim 3D cạnh tranh được với Hollywood về mặt kỹ thuật và doanh thu. Nhật Bản thì vẫn giữ được cái “chất anime” dù dùng công nghệ 3D.

Với mình, điều thú vị nhất không phải là bên nào đẹp hơn, mà là được chứng kiến hai cách tư duy khác nhau cùng tồn tại và cùng tiến lên. Mỗi lần xem xong một bộ bên này rồi nhảy sang bên kia, mình lại thấy mình may mắn vì được thưởng thức cả hai thế giới.